Nhà bên chuyển tới một góa phụ dung mạo tuyệt mỹ. Hắn chỉ mỉm cười dịu dàng từ xa, thế mà ta đã bùng lên một ngọn lửa lạ trong người. Chẳng hiểu sao, nhân đêm khuya thanh vắng, ta trèo qua tường rào nhà hắn. Vừa đáp đất chưa kịp đứng vững, đã bị hắn vồ ngay lấy. Hắn cúi người, dùng đầu ngón tay lau nhẹ vết bụi trên mặt ta, bỗng khẽ cười: "Mất trí nhớ rồi mà cái tật x/ấu háo sắc của ngươi vẫn chẳng chịu sửa."