Đêm tân hôn về nhà họ Tống, ta đã đ/á/nh Tống Tự một trận. Nguyên do là hắn chê ta ăn uống thô tục, ví như heo nái. Hả, nếu không phải vì được no bụng, ai thèm lấy cái thằng phế nhân như hắn chứ? Tống Tự mắt lệ nhòa: "Ta nói cho ngươi biết, ta không phải phế nhân! Chẳng qua hai chân g/ãy xươ/ng mà thôi!" "Đợi khi nào khỏi hẳn, lầu xanh kỹ viện ta vẫn cứ vui chơi thỏa thích!" Lắm mồm! Ta lại cho hắn một trận. Ai mà chẳng biết hắn vì ra mặt bênh vực Hoa khôi Lầu Gió Xuân, lỡ chân ngã lăn từ cầu thang xuống. May mà không nát óc, chỉ g/ãy đôi chân là nhẹ. Thế mà còn mặt mũi nào khoe khoang. Nh/ục nh/ã!