16 tuổi, hoàng huynh gả ta cho Đại tướng quân Ô sắp ch*t bệ/nh. Hoàng huynh chỉ yêu cầu ta một điều. Trở thành kế mẫu của Ô Quán, ng/ược đ/ãi hắn, khiến hắn sống không bằng ch*t. Nhưng đối diện đứa con riêng bằng tuổi ta, đứng lên còn cao hơn xà nhà, lòng ta luôn run sợ. Mẹ mụ bảo ta ra oai: "Nương nương cứ hung dữ lên, t/át cho hắn một cái, đảm bảo hắn có ngang ngạnh đến mấy cũng mềm chân quỳ gối ngay." Thế là lần sau, ta đứng trên ghế đẩu, dùng hết sức t/át hắn, mỏi cả tay. Hắn chỉ khẽ quay đầu, nhếch mép, lặng lẽ quỳ xuống. Chỉ là ta cùng mẹ mụ đều không ngờ, kẻ quỳ gối lúc ấy là hắn, về sau hắn tạo phản nhiếp chính, kẻ chân mềm nhũn không bước nổi khỏi giường, lại là ta.