Ta khổ sở chờ đợi Tạ Tấn ba năm, chẳng đợi được một bức thư hồi âm. Đêm hắn trở về, mưa như trút nước. Ta cầm đèn lồng đi tìm, vô tình chứng kiến cảnh hắn cùng tiểu thư khuê các bàn luận về ta: "Nàng ấy thân phận thấp hèn, lại mồ côi cha, hà tất ngươi phải bận tâm đến hôn ước giữa ta và nàng." Chồng thư dày cộp rơi xuống giữa hai người. Mười ngày một bức, chưa từng thiếu sót lần nào. Đều là thư Tạ Tấn viết cho nàng. Ta đờ đẫn hồi lâu. Quay người ném chiếc đèn lồng tàn lụi bên bờ, bước lên thuyền rời đi. Về sau nghe kể, đêm ấy nước lên. Tạ Tấn - kẻ vốn luôn mực thước khắc kỷ - siết ch/ặt chiếc đèn lồng rá/ch nát, đi/ên cuồ/ng nhảy đùng đùng xuống sông, đi tìm cô gái đã đính ước từ thuở ấu thơ.