Tạ Tự được ví như chi lan ngọc thụ, tài hoa lỗi lạc từ thuở thiếu niên. Duy chỉ có một điểm không vừa ý, ấy là có người thê tử thân phận thấp hèn. Tạ Tự chẳng ưa ta, chê ta thô kệch, không thông văn chương, lại càng gh/ét ta mưu cầu quyền thế. Thành hôn bốn năm, hắn tự xin đi nhậm chức ngoại tỉnh ba năm. Ngày trở về kinh thành, hắn mang theo lụa Thục Cẩm tặng cho tất cả nữ quyến trong nhà. Duy chỉ ta là không có. Đêm ấy, ta cởi áo cho hắn, ngỏ lời xin hòa ly. Tạ Tự lạnh lùng hỏi: "Chỉ vì chuyện này?" Ta khẽ đáp: "Không chỉ vậy."