Sau khi cha tôi đỗ trạng nguyên, ông gửi thư bảo bà nội lập tức xử lý mẹ tôi - người vợ quê mùa thô kệch cùng đứa con gái hoang dã không ra gì như tôi. Bà nội đưa cho ông đồ tể một lạng bạc, trói ch/ặt hai mẹ con chúng tôi như giò lụa rồi tống đến nhà hắn. "Cứ coi chúng như gia súc hai chân năm mất mùa mà gi*t phắt đi, nhớ làm kín đáo đừng để lộ." Ông đồ tể nhận bạc, cầm d/ao lên mài. Nhưng lưỡi d/ao ch/ém xuống không phải vào cổ, mà vào những sợi dây trói. Kể từ hôm ấy, tôi có thêm người bố mới - một kẻ m/ù chữ nhưng luôn khiến hai mẹ con tôi no bụng bằng những miếng thịt tươi ngon.