Năm cha qu/a đ/ời, ta mang hôn thư tìm đến vị hôn phu ở kinh thành. Đâu ngờ đã tới muộn. Người bạn thuở nhỏ từng chỉ nhìn mỗi ta, giờ đã có người trong lòng. Hắn cho rằng ta không xứng mặt, cứ đẩy lui hôn thư mãi, thậm chí còn làm nh/ục ta trước mặt người ấy. Nhưng nếu hắn không muốn cưới, sao chẳng nói ra? Ta đâu có níu kéo. Bạn cũ đã vô vọng, nhà thì không thể về. Nhưng hôn sự vẫn phải thành, bởi đó là nguyện vọng cuối của lão nhân. Ta quay sang chặn người đàn ông vừa được c/ứu mạng: "Ân c/ứu mạng, đền đáp bằng thân. Ngươi cưới ta, ân tình ấy coi như trả xong."