Trong yến tiệc cung đình, ta cùng công chúa cùng nhìn trúng một chiếc trâm ngọc bích. Thánh Thượng cùng Hoàng Hậu đều cười bảo ta với công chúa thật có duyên. Chỉ có Bùi Hằng, không ngừng m/ắng nhiếc ta không biết giữ phép tắc. "Công chúa đang độ tuổi đôi mươi, đương nhiên xứng đáng hơn." "Còn ngươi, tóc mai đã thưa, tuổi xế chiều rồi, đừng ra đây làm trò cười cho thiên hạ." Mấy vị vương tử công tôn nghe vậy cười nghiêng ngả. Ta liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của Bùi Hằng. Cũng chính khoảnh khắc này, ta quyết định sẽ ly hôn.