Ta và Vệ Chiêu là một cặp oan gia. Thuở nhỏ, ta đuổi theo Thái tử chạy, hắn lại đuổi theo ta chạy. Để đẩy hắn đi, ta đã nói hết những lời cay đ/ộc. Về sau, ta đắc ý gả cho Thái tử. Nhưng lại chịu hết khổ ải, phơi thây nơi hoang dã cũng chẳng ai động lòng. Duy chỉ có Vệ Chiêu. Toàn thân nhuộm m/áu, cúi đầu hôn lên đôi môi đã lạnh giá của ta. "Đừng sợ, ta đưa nàng về nhà." Mở mắt lần nữa, lại trở về mười năm trước. Mẫu thân lại nhắc đến hôn sự, nói Thái tử ôn nhu nhã nhặn, sau này ắt là lang quân lý tưởng. Ta mỉm cười nhìn vị tướng trẻ bên cạnh Thái tử, lắc đầu. Hắn đã đi/ên cuồ/ng một đời rồi. Lần này, đổi ta chọn hắn.