Tôi trọng sinh về năm mười sáu tuổi, vừa thi xong trung học trở về nhà. Dưới ánh chiều tà, mẹ tôi đang tất bật bên bếp lò, chuẩn bị hấp một nồi bánh bao thật to. Cô em gái tám tuổi quấn quýt bên tôi réo gọi: "Chị ơi, em nhớ chị quá!" Em bé hồng hào mũm mĩm, đôi mắt long lanh chỉ chăm chú nhìn mỗi mình tôi. Đúng lúc ấy, chàng trai hàng xóm dừng xe đạp trước cổng nhà tôi, giọng trong trẻo như suối reo hỏi: "Tri Nhã, thi cử thế nào rồi?" Mẹ, em gái, người yêu... Khung cảnh đẹp tựa bức tranh! Ai ngờ được mười bốn năm sau, tất cả đều nát tan. Dư Cẩn Niên - cha của hai đứa con tôi - sẽ ngoại tình với em gái ruột tôi. Mẹ tôi sẽ ôm đứa con riêng của họ khẩn khoản tôi nuốt tủi nh/ục, nuôi nấng như con đẻ: "Đây là m/áu mủ của Tri Ân và Cẩn Niên, cháu là dì ruột, con không thể làm ngơ được…" Tiếng khóc ai oán văng vẳng bên tai, chỉ một tiếng thôi cũng đủ khiến tôi nghẹt thở.