Vào ngày sinh nhật tôi, con trai đón bố nó về nhà. "Dạo này trời lạnh, bố ở quê một mình không chịu được rét, con đón bố lên ở cùng."
"Bố em chỉ phạm chút sai lầm lúc trẻ, có cần phải khư khư giữ mãi không?"
"Hai người từng là vợ chồng, cần gì phải tuyệt tình đến vậy?"
"Đó là bố em, bố ruột của em!"
Con trai bới móc từng lời nói của tôi, bước từng bước ép tôi trở thành kẻ đi/ên lo/ạn. Hai bố con cùng lạnh lùng đứng nhìn cảnh tôi quẫn trí.
Đứa con tôi tần tảo nuôi lớn giờ đã thành lưỡi d/ao đ/âm sau lưng tôi.
Đã vậy, tôi thu hồi lại hết: nhà cưới, sính lễ, ngũ kim, tiệc cưới cho đám cưới của nó.
Mặc kệ cái "phụ từ tử hiếu" của họ.