Mỗi lần đọc ngược văn, tôi đều sốt ruột thay cho cái miệng vô dụng của nữ chính, chỉ muốn tự mình ra tay. Ai ngờ vừa mở mắt, tôi đã xuyên sách thành nữ chính ngược văn, vừa tới đã bị nam chính khóa cổ.
"Nếu không phải mày bỏ th/uốc h/ãm h/ại, tao đã không cưới mày! Đồ đàn bà ham hư vinh, mày đâu có yêu tao, chỉ tham tiền của tao thôi!"
Tôi định thần hai giây, bất ngờ giơ gối đ/á/nh mạnh vào chỗ hiểm của hắn.
Mẹ kiếp, ngược văn thì ngược văn! Tao ngược nam chính cũng tính là ngược văn!