Chồng ta là Tĩnh Vương Tiêu Cẩn Ngọc, bản tính ngang ngược thích cãi ngang cãi ngửa. Đêm động phòng, ta nhẹ giọng khẽ bảo: "Vương gia, đêm đã khuya, nghỉ ngơi sớm đi ạ." Hắn khẽ cười lạnh, quăng sách lên bàn: "Nghỉ cái gì nghỉ? Tân nương vội vàng thổi đèn đi ngủ như thế, chẳng lẽ là kh/inh thường thể lực của vương gia sao?" Dứt lời, hắn tức gi/ận đứng phắt dậy, ra sân luyện quyền suốt đêm. Ta một mình ôm gối lạnh, gan như lửa đ/ốt. Thị nữ bên cạnh lo lắng hỏi: "Vương phi, tính khí vương gia như vậy... ngày sau biết sống sao cho yên ổn?" Ta nhìn bóng dáng đang ch/ửi m/ắng không trung ngoài cửa sổ, chợt lóe lên ý niệm. Sống ư? Đương nhiên phải sống, mà phải sống cho lộc nhung trước gió. Bảo hắn đi đông, hắn nhất định chạy về tây. Vậy nếu... ta bảo hắn đi tây thì sao? Một kế hoạch "huấn phu ngược đời" táo bạo dần thành hình trong tâm trí ta.