Vì muốn mượn giống, ta bỏ ra 10 lượng bạc m/ua một gã đàn ông tuấn tú. Hắn chê ta thô tục, thà ch*t không khuất phục. Ta đành phải cưỡng ép hắn. Đến khi thanh mai trúc mã của hắn tìm tới, bảo hắn là công tử danh gia, còn muốn gi*t ta trút gi/ận. Ta hoảng hốt thu xếp hết bạc bỏ trốn. Về sau trên công đường gặp lại, hắn là đại quan nhân cao cao tại thượng, ta là thường dân kêu trời không thấu. Giang Ngộ ánh mắt lạnh băng, gằn từng chữ: "Tô thị huyện Khúc Thủy, bỏ chồng rời con tội càng thêm nặng!"