Ta ở núi Võ Đang đốn củi suốt mười năm, bỗng có người từ kinh thành tìm đến, nói rằng ta là đích nữ thất lạc của phủ tướng quân.
Về tới kinh sư mới hay, thế tử Tạ Hân chính là vị hôn phu của ta.
Chỉ tiếc, Tạ Hân lại thích mỹ nhân ng/ực lớn, nên chẳng cam lòng cưới ta—một nha đầu nhà quê thô kệch.
Hắn chặn ta nơi góc tường, cười kh/inh khỉnh:
“Tiểu gia đây là đệ nhất hoàn khố đất kinh thành, ngươi chắc chắn muốn gả sao?”
Ta lặng lẽ rút d/ao đốn củi bên hông, ngẩng đầu nở nụ cười ngọt ngào:
“Không sao. Ta cũng chẳng phải người lương thiện gì—ta là á/c bá.”