Kinh thành này, ai nấy đều biết phụ thân Đoan Vương của ta yêu thương mẫu thân đến mức đi/ên cuồ/ng. Nhưng chẳng ai hay, mẫu thân lại là một kẻ đi/ên lo/ạn. Nàng c/ăm gh/ét phụ thân Đoan Vương đến tận xươ/ng tủy, thậm chí vô số lần muốn gi*t ta. Mỗi lần thất bại, mẫu thân lại ôm lấy chiếc gương đồng lẩm bẩm: "Về nhà, ta phải về nhà." Ta từng nghĩ, chứng đi/ên của mẫu thân thật đ/áng s/ợ, một cô gái mồ côi như nàng, ngoài phủ Đoan Vương ra, nàng còn có nhà nào khác chứ? Cho đến khi ta vô tình chạm vào tấm gương ấy, nhìn thấy hình ảnh mẫu thân với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hòa, khoác lên mình bộ trang phục kỳ lạ. Ta chợt hiểu, nhà của mẫu thân, ở một thế giới khác. Bảy ngày sau chính là lễ thành nhân của ta, qua ngày hôm ấy, nàng sẽ vĩnh viễn không thể trở về quê hương được nữa...