Tôi nổi tiếng trong giới thượng lưu là một người vợ ngốc nghếch. Trước mặt thiên hạ, họ cung kính gọi tôi là phu nhân họ Thẩm, nhưng sau lưng lại chế giễu tôi là đồ ngốc yêu đương m/ù quá/ng. Họ hiểu gì chứ? Tôi chỉ là yêu chồng mình quá mà thôi, yêu đến mức không thể sống thiếu anh ấy. Vì thế, khi chồng tôi dẫn tiểu tam đang mang th/ai về nhà, ngang nhiên bảo tôi chăm sóc, tôi cũng cúi đầu vâng lời. Suốt th/ai kỳ, cả hai đều được tôi chăm sóc chu đáo. Cuối cùng chồng tôi cũng hồi tâm chuyển ý, quay về bên tôi. Tôi mừng đến phát khóc, để ăn mừng lại dẫn chồng tham dự buổi tiệc. Người chồng ngồi trên xe lăn r/un r/ẩy, tranh thủ lúc tôi đi lấy đồ uống liền cầu c/ứu đám bạn: "Thôi đừng giả bộ nữa anh Thẩm, ai chẳng biết chị dâu yêu anh đến ch*t đi sống lại." "Chuẩn đấy. Anh t/àn t/ật rồi chị ấy vẫn không bỏ, còn muốn nuôi nấng đứa con của con bé thứ ba cho anh, giờ lại định khoe tình cảm với bọn tôi à?" Tôi cúi xuống, móng tay đỏ rực lướt qua giọt mồ hôi lạnh trên trán anh, trao ly nước vào tay chồng dưới ánh mắt kh/iếp s/ợ của anh. "Anh yêu, sao anh có thể nghĩ x/ấu cho em thế? Em rõ ràng yêu anh đến thế cơ mà."