Tôi là một kẻ m/ù, ngày thường dùng dải lụa đen bịt mắt, ki/ếm sống bằng nghề bói toán. Hôm ấy, một thiếu gia thông ăn cả chánh lẫn tà ở Thượng Hải ngồi xuống trước sạp của tôi, giọng điệu kh/inh khỉnh hỏi tôi xem bói nhân duyên giá bao nhiêu. Tôi mặt lạnh như tiền: "Kẻ sắp ch*t cần gì bói toán? Về rửa sạch sẽ chờ ch*t đi!" Quả nhiên ngày hôm sau, thiếu gia ấy đột tử!