Hôm giỗ mẹ, tôi vừa viếng m/ộ xong về đến nhà đã thấy chồng con đang video call với Tống Tâm Lam, cả hai cười nói vui vẻ.
"Mẹ đi tảo m/ộ cho bà ngoại, sao con không đi cùng?" Thấy tôi bước vào, con trai cố tình nói to.
"Bà ngoại nào? Con chưa từng gặp. Chẳng qua là một bà già ch*t ti/ệt, đâu xứng làm bà ngoại của con!"
Tay tôi đang cởi giày bỗng khựng lại. Trái tim tôi đ/au nhói, ngột ngạt. Mẹ từng bảo tôi, cảm giác này chính là buồn bã.
Đã bao lâu rồi tôi không còn xúc động mạnh mẽ như thế? Bốn năm? Năm năm? Có lẽ còn lâu hơn thế.
Khoảnh khắc này, tôi hiểu rõ mình đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng tìm hơi ấm gia đình nơi Nghiêm Hàng và đứa con trai.
Khi đưa ra quyết định, lòng tôi chẳng chút lưu luyến. Cởi xong giày, tôi thẳng bước vào phòng ngủ. Đã quyết định ly hôn, tôi phải đảm bảo quyền lợi tốt nhất cho bản thân.