Ngày kỷ niệm ba năm kết hôn với Tổng Lương, món quà anh tặng tôi là một vụ phản bội k/inh h/oàng.
Đám cưới của anh ở nước ngoài được phát trực tiếp toàn bộ, hình như sợ tôi bỏ lỡ một giây một phút nào. Nhìn nụ cười hạnh phúc của cặp đôi mới trên màn hình, tôi đặt tay lên bụng, bình thản một cách lạ thường.
Anh đã cùng người khác xây tổ ấm mới.
Vậy thì đứa con của chúng ta... cũng không cần thiết phải chào đời.
Khi anh hớn hở trở về nhà, trợ lý ngập ngừng chặn anh lại.
"Tổng Lương, phu nhân... cô ấy đã xem hết rồi. Đứa bé cũng không giữ được... người đã đi rồi."
Anh đứng ch/ôn chân tại chỗ. Còn tôi lúc này đang ở văn phòng của kẻ th/ù không đội trời chung với anh, trao tận tay toàn bộ tài liệu đen trong kinh doanh của chồng mình.