Tôi và Phó Giác bên nhau được năm thứ bảy. Thì tiểu thanh mai của anh ta trở về nước. Anh ta như biến thành người khác, quên mất anh ta từng yêu tôi, còn tôi bắt đầu bị lãng quên. Vắng mặt trong sinh nhật tôi, bỏ lỡ ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi. Ngay cả khi tôi sảy th/ai phải nhập viện, anh ta cũng chẳng xuất hiện. Cuối cùng, anh ta che chắn cho tiểu thanh mai ngồi ghế phụ. Còn tôi, vì đầu bị chấn thương nặng trong t/ai n/ạn, đã mất trí nhớ. Mở mắt ra lần nữa, trước mặt là một người đàn ông xa lạ. Ánh mắt xa cách đầy hoang mang của tôi bị hắn bắt gặp. Hắn nhìn tôi, nửa cười không cười, giọng điệu lạnh lùng đầy mỉa mai: "Giang Khê, đừng giả vờ nữa, cô có diễn hay đến mấy, tôi cũng chẳng thương hại dù chỉ một phần." Tôi không hiểu ý trong lời hắn. Và hắn thực sự không biết. Tôi không diễn. Tôi thực sự không biết hắn là ai.