Sau khi phủ Hầu bị triều đình tịch biên, Bùi Thiếu Hành từ một vị hầu gia cao cao tại thượng trở thành kẻ bạch đinh. Hầu gái cùng mụ gia nô đều khuyên ta nhanh chân chạy trốn. Ta không nghe, nhất quyết ở lại. Vốn dĩ ta chỉ là một tiểu thư biểu cô đ/ộc không nơi nương tựa, sớm đã không còn chốn về. Ba năm sau, Bùi Thiếu Hành rốt cuộc được minh oan, thăng chức Nhất phẩm Quân hầu. Ba tháng sau, hắn đến sân nhỏ của ta, tâm trạng dường như vô cùng vui vẻ. "Ba năm nay ngươi vất vả chăm sóc, ta có thể đáp ứng một nguyện vọng của ngươi." Ta hào hứng đáp: "Thiếp muốn gian cửa hiệu có sân sau ở phố Mộc Trai!" "Còn gì nữa không?" "Hết rồi ạ!" Bùi Thiếu Hành bỗng không vui, sắc mặt hắc ám. Thấy hắn như vậy, ta đành nuốt trọn câu muốn từ biểu tiểu thư thăng làm đích tiểu thư vào trong bụng.