Nhà bên dọn đến một tiểu công tử tuấn tú phi phàm. Dung mạo tựa ngọc bích, ánh mắt lạnh lùng tựa băng sương. Chưa đầy vài ngày, ta phát hiện nhà bên khói bếp vắng tanh, lạnh lẽo đến n/ão lòng. Thế nào được. Ta cố ý thả diều rơi vào sân nhà hắn. Kéo lê thân thể bệ/nh tật yếu ớt trèo lên đầu tường, ta cười với hắn: "Ngươi có thấy diều của ta bay đâu mất rồi không?" Năm năm sau. Nghe nói vị tể tướng quyền khuynh triều đình đang tìm ki/ếm một người. Kẻ đó tài năng đặc biệt, có thể vẽ bươm bướm thành cóc lớn. Ta giả bộ không hiểu, nhưng bị người kia ôm ch/ặt lên giường. "Tiểu Ngư Nhi giờ chẳng thích gương mặt ta nữa rồi sao?" "Vậy thì... phải làm sao đây?"