Năm mười tám tuổi, thầy bói nói tôi sẽ gặp vận đào hoa rực rỡ khi hai mươi tư tuổi. Tôi cứ thế ngóng chờ mãi. Ngờ đâu năm hai mươi hai, tôi đã nằm xuống vì t/ai n/ạn bất ngờ. Tôi gi/ận dữ gào lên, đúng là lão thầy bói xỏ lá! Sau này, ngọn đồi nơi tôi lang thang được xây thành công viên giải trí. Và nhà vệ sinh nam... chính x/á/c là dựng ngay trên phần m/ộ của tôi... Trời đất ơi! Tôi nào cần thứ vận đào hoa bốc mùi thế này đâu! Ôi trời!