Phò mã của ta, là một văn sinh ốm yếu bệ/nh tật. Có kẻ dám vu cáo hắn âm mưu h/ãm h/ại hoàng tử, ta gi/ận dữ đ/ập bàn quát: "Phò mã của bản cung vốn là người yếu đuối nhất thiên hạ, ngươi dám bôi nhọ hắn tội gi*t hoàng huynh!" Phò mã trọng sinh mỉm mai: "A phải phải phải, ta yếu đuối không tự chủ được, cứ tuyên truyền về ta như thế đi!" Về sau ta mới biết, người phò mã "yếu đuối bất lực" trong miệng ta kia, sau khi ta ch*t ở kiếp trước, đã từng bước trở thành nhiếp chính vương quyền khuynh triều đình chỉ để b/áo th/ù cho ta.