Tôi đã thành công cư/ớp đi nam chính. Còn ép được nữ chính phải bỏ nước ra đi. Vẫn nhớ như in ngày nữ chính rời đi, đôi mắt nàng ngân ngấn lệ: "Trì Dạ, em không cần anh nữa." Quay đầu lại, nam chính tay nâng chiếc nhẫn kim cương, quỳ một gối đầy ân tình: "Kiều Kiều, chúng ta đính hôn nhé." Tôi tưởng đẩy được nữ chính đi là có thể an nhàn hưởng lạc. Nhưng sau ba năm đính hôn, tôi và nam chính vẫn chưa bước vào lễ đường. Năm thứ tư, nữ chính trở về. Và cái ngày ấy, vị hôn phu của tôi - nam chính - lần đầu tiên cả đêm không về. Còn tôi, ngoảnh mặt đi ngoại tình ngay.