Giả nam trang vào triều, tôi bất ngờ nghe thấu tâm tư của tất cả mọi người. Bệ hạ nở nụ cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại nghĩ: [Văn quan một bạt tai, võ quan hai bạt tai, mấy lão bất tử kia đáng ăn cả chưởng pháp thập bát chưởng!] Vị Tả tướng vốn nhân hậu hiền hòa khẽ đảo mắt một cách tinh tế. [Lại phải c/ứu trợ nữa rồi, lũ võ phu không biết nghe lời này không biết có thể cuốn gói về tái giáo dục không?] Vị Đại tướng quân vừa hồi triều co rúm ngón tay. [Sắc mặt Bệ hạ sao khó coi thế, phải chăng hạ thần lại thất ngôn rồi? Hu hu thả thần về với, thần không muốn vào triều nữa, thần muốn trở về Tây Bắc.] Tôi choáng váng tối sầm mặt mày. Giờ mà xin từ quan, có kịp không đây?