Những năm sáu mươi, thôn Đại Dương Thụ. Chồng tôi là trưởng thôn, hắn thương xót từng người đàn bà trong làng, trừ tôi. Quả phụ họ Phan nhà bên mất chồng, hắn ngày ngày sang gánh nước ch/ặt củi, đưa gạo đưa bột. Thanh nữ trí thức trong thôn ốm đ/au, hắn mang cả rổ trứng tôi chắt chiu dành dụm đi cho không. Kiếp trước, để cả nhà khỏi ch*t đói, tôi ăn vạ vật vã, đòi lại lương thực, trở thành con mụ đ/ộc á/c nổi tiếng khắp thôn. Chồng ch/ửi tôi là đồ đàn bà lắm điều, bố mẹ chồng chê tôi làm nh/ục nhã, đến cả con trai con gái cũng m/ắng tôi vô liêm sỉ. Trùng sinh về sau, tôi lạnh lùng nhìn hắn chuyển đi bao bột ngô cuối cùng trong nhà. Cho đi đi, cho đi nữa đi, dù sao tôi cũng sắp được ăn cơm nhà nước rồi. Nhà không còn lương thực, đói bụng cũng chẳng phải tôi...