Vạn Quý Phi hạ sinh một "th/ai nhi q/uỷ dị". Cửu hoàng tử vừa chào đời, nửa khuôn mặt đã phủ đầy vết đỏ, khiến bà đỡ ngất xỉu. Vạn Quý Phi chán gh/ét, sai người vứt đứa trẻ còn đang bọc trong tã lót ra bãi tha m/a. Khi ta đi ngang qua, nghe thấy tiếng khóc yếu ớt. Vừa định bỏ đi, trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt dòng chữ: [Mau đón lấy vận may trời cho, đây chính là thiên tử lưu danh thiên cổ tương lai đó!] [Vết đỏ này là do trúng đ/ộc, uống vài thang th/uốc là khỏi, lớn lên sẽ đẹp trai kinh thiên động địa!] [Đây chính là kẻ tà/n nh/ẫn từng biến mẫu thân thành người sói, chỉ riêng nghe lời dưỡng mẫu mà thôi.] Ta nhìn về phía lãnh cung trống trơn bốn bức tường, nghiến răng bế đứa bé về. Dẫu sao ta cũng đã là phi tần bị phế, còn gì khốn khổ hơn thế này nữa?