Đúng ngày Lễ Thất Tịch, cô bạn thân rủ tôi ra Bến Thượng Hải lục thùng rác. Vốn tưởng sẽ chẳng thu hoạch được gì, nào ngờ lại lôi ra được một chiếc nhẫn kim cương bạch kim. Nhìn chiếc nhẫn giống hệt chiếc đang đeo trên ngón áp út của mình, tôi lập tức gọi video cho chồng - Chu Nghị: "Nhẫn của anh đâu? Cho em xem nào." Chu Nghị khựng lại một nhịp, rồi giơ tay trái lên cười gượng gạo: "Lâm Hân, đây là nhẫn cưới của chúng ta, em nghĩ anh có thể làm mất sao? Nhìn xem, nó chẳng phải vẫn nguyên vẹn trên tay anh sao." Tôi mỉm cười cúp máy, lại liếc nhìn phần khắc bên trong chiếc nhẫn. Ở đó, những chữ cái đầu tên hai chúng tôi cùng ngày cưới vẫn còn rõ ràng như in. Nắm ch/ặt chiếc nhẫn trong tay, tôi phóng xe thẳng đến văn phòng Chu Nghị.