Năm thứ ba làm chim hoàng yến của Phó Lâm Uyên, tôi giả vờ có th/ai để ép buộc hắn. Hắn một tay cầm điếu th/uốc, ném cho tôi tờ ngân phiếu trắng. "Có gan thì đẻ đi!" Tôi mềm mỏng hơn, vòng tay qua cổ hắn làm nũng, đột nhiên nhìn thấy dòng bình luận. 【Nữ chính này chịu chơi thật! Vì muốn vào gia tộc giàu có, không ngại vứt đứa con mới sinh bên đường!!】 【Haizz! Không bỏ con thì sao bắt được sói, đợi sau này cô ta thành bà lớn nhà giàu, chắc chắn sẽ đi đón con trai thôi, dù sao con trai cô ta sau này cũng là tỷ phú giàu nhất thế giới mà!】 Tôi gi/ật mình, buột miệng: "Đẻ thì đẻ! Đây là lời anh nói đấy!"