Em gái tôi trượt tuyết g/ãy chân, còn tôi bị ph/ạt phải tự mình xuống núi. Kết quả là trời đổ bão tuyết, trên đường xuống núi, tôi đông cứng thành người tuyết. Trong lúc thập tử nhất sinh, tôi thấy bố cõng em gái, mẹ xách hành lý đi ngang qua. Em gái chỉ vào tôi, reo lên đầy thích thú: "Nhìn kìa, người tuyết nhỏ!" Mẹ dịu dàng nói: "Nghe nói cầu nguyện với người tuyết sẽ thành sự thật, Du Du hãy ước một điều đi!" Em gái cười đến nheo cả mắt: "Vậy con ước bố mẹ mãi mãi yêu con!" Bố siết ch/ặt tay, mẹ âu yếm xoa đầu em: "Đương nhiên rồi, bố mẹ sẽ mãi mãi yêu con." Dưới lớp băng, tôi nhìn họ khuất dần. Có vị thần linh thì thầm bên tai, hỏi tôi có muốn sống tiếp không, nhưng đổi lại sẽ mất đi tình yêu của bố mẹ. Tôi không chút do dự. Chỉ là sau khi đoạn tuyệt qu/an h/ệ, họ lại sụp đổ.