Sau khi khôi phục trí nhớ, chồng tôi bắt đầu chê bai tôi m/ù lòa đi/ếc đặc. Hắn bảo giọng tôi quá ồn ào không đoan trang, mổ gà gi*t lợn chẳng ra thể thống gì. Tôi tưởng hắn tâm trạng không tốt, là bị người ta b/ắt n/ạt. Vội vác theo d/ao củi định đi liều mạng. Nhưng hắn chỉ lạnh lùng nói: "Ta phải về Bạch Ngọc Kinh rồi, ngươi với ta vốn chẳng xứng đôi, thôi chia tay mỗi người một ngả."
Về sau, tôi tìm được một gã đàn ông mỹ lệ xứng đôi vừa lứa. Tôi vừa đi/ếc vừa m/ù, hắn thì vừa què vừa yếu đuối. Đến ngày đại hôn, chồng cũ đột nhiên xuất hiện đi/ên cuồ/ng, chất vấn tôi có từng yêu hắn hay không.
Tôi nhíu mày đáp: "Hả?"
"Cái gì cơ?"
"Nói to lên! Tôi nghe không rõ!"