Lúc Trương Châm đến trả thư lui hôn, tôi vừa mới ch/ặt xong mấy con cá tươi, hai tay áo quần lấm lem m/áu cá tanh lẹm. Hắn đảo mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi quả quyết nói: "Ảnh à, ngươi m/ù chữ, suốt ngày chỉ biết bếp núc, hợp với mấy kẻ đồ tể b/án cá, đâu xứng với kẻ đọc sách như ta."
Tôi không khóc lóc, không gào thét, chỉ đón lấy tờ thư lui hôn. Cẩn thận vuốt phẳng từng nếp gấp, đọc đi đọc lại từng dòng. Mỉa mai thay, ngay cả những chữ trên giấy... tôi cũng chẳng đọc hết được.