Lục Yến Lễ dẫn quân tiễu phỉ, bị trọng thương, được một cô gái c/ứu giúp. Trên yến tiệc mừng công, hắn c/ầu x/in một đạo chỉ dụ ban hôn, muốn cưới nàng làm vợ. Ta khép nép quỳ phục, trước mặt hoàng đế lập lời thề đ/ộc: "Đời này tuyệt đối không lấy hắn!" Trở về phủ, ta tự nh/ốt mình trong phật đường, chắp tay cầu khẩn: "Chư vị thần tiên, các vị yêu quái." "Hôm qua trong cung yến ta trúng đ/ộc, bất đắc dĩ mới dám lả lơi với chàng trai trẻ ấy." "Ta đã bịt mắt hắn, chắc hắn không nhìn rõ mặt ta đâu." "Hắn nhất định không tìm được ta, phải không?" Ta tự nói một mình, đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng cười lạnh. Chàng trai trẻ, hắn sao lại ở đây?