Không đám cưới, không sính lễ, c/ắt đ/ứt với cha mẹ. Ở tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, tôi vui vẻ mang bầu chín tháng, theo anh chen chúc trên chuyến tàu xa ngàn dặm. Tôi tưởng phía trước là bến bờ hạnh phúc, nào ngờ đó chính là khởi đầu của địa ngục. Vết mổ đẻ còn rỉ m/áu, mẹ chồng quẳng cho mấy gói mì tôm, bảo đói tự xoay xở; Quần áo dính đầy dịch sản, bắt tự tay giặt giũ; Nửa đêm đang gồng mình cho con bú, bố chồng xộc thẳng vào phòng. Người chồng tôi, khi tôi cần anh nhất sau sinh. Dùng câu 'tốn kém đường xa' nh/ốt tôi trong lồng sắt này. Anh ki/ếm hai mươi ba triệu mỗi tháng, nhưng hàng tháng chỉ ban phát cho hai mẹ con tôi hai triệu sinh hoạt phí. Khi người phụ nữ ấy gửi cho tôi tấm ảnh giường chiếu kh/ỏa th/ân của anh, cuối cùng tôi đã có câu trả lời rõ ràng. Trò lừa dối dài lâu mượn danh tình yêu này, đến lúc kết thúc rồi. Bây giờ, đến lượt tôi. Tôi sẽ bắt họ trả giá cho tất cả.