Ngày thứ ba sau khi cha tôi qu/a đ/ời, mẹ tôi lợi dụng lúc tôi không có nhà, ôm trọn số tiền tử tuất bỏ trốn một mình.
Tôi cõng em trai đi bộ 8 dặm đường đất, khi đến thị trấn thì vừa kịp thấy Trương Thọt bồng bế mẹ tôi bước xuống xe hoa.
Tôi túm lấy vạt áo bà: "Mẹ thật sự không muốn chúng con nữa sao?"
Bà lạnh lùng gỡ tay tôi ra.
"Từ nay chúng ta không còn qu/an h/ệ gì nữa, đừng tìm ta nữa."
Tôi nghiến từng chữ một: "Dương Tiểu Lan, bà nghĩ kỹ rồi đấy."
"Lớn lên tôi và em trai sẽ không nhận bà, đừng hối h/ận."
Bà quay đi thờ ơ: "Không hối h/ận."
Lúc ấy.
Bà không ngờ rằng.
Sau này sẽ có ngày quỳ gối trước mặt tôi khóc lóc van xin.