Mười lăm năm làm phu nhân hầu tước, ta gây dựng được tiếng thơm hiền lương. Nhìn Tống Trạc uống cạn bát th/uốc tuyệt tự cuối cùng, ta hài lòng đưa ra thư ly hôn. Hắn cười nhạo ta: "Triệu thị, ngươi vốn là con nhà nông, không có ta, ngươi chỉ có thể lang thang khắp chốn." Rồi ph/ạt ta đến chùa Thanh Từ tu tịnh mười ngày. Tống Trạch luôn khiến ta khuất phục mà chẳng cần động tay động chân. Nhìn theo bóng lưng hắn phẩy tay áo bỏ đi, ta khẽ vuốt tờ thư ly hôn giấu trong tay áo. Trên đó, ấn tín hầu phủ đã đóng từ lâu. Từ nay trời cao nước rộng, mỗi người một phương trời.