Người em kế suýt bị xâm hại, tỉnh dậy liền vừa khóc vừa nói: "Những kẻ đó... là chị sai đến..." Rõ ràng đây lại là vở kịch do chính nàng tự đạo diễn. Nhưng Thẩm Lỗi Dục lại tin, ép buộc đưa tôi vào trung tâm giáo huấn. Bảo đợi khi nào tôi học được cách ngoan ngoãn mới thả ra. Về sau tôi quả nhiên trở nên ngoan ngoãn, không khóc không quấy, dù bị oan ức cũng không tranh cãi như trước, chỉ biết nhận lỗi. Thẩm Lỗi Dục càng thêm bối rối, đến cuối cùng, hắn hoàn toàn đi/ên lo/ạn.