Người bạn thời niên thiếu mà tôi thầm thương tr/ộm nhớ đã phá sản. Đó là do bố tôi gây ra. Trước khi xuất ngoại, cậu ấy nói với tôi: "Khương Lê, cậu giống hệt bố cậu, đều khiến tôi buồn nôn." Trái tim tôi đ/au như d/ao c/ắt. Sau này, tôi tìm ki/ếm bóng hình của Giang Sách An trong rất nhiều người. Lâm Thiên Dữ là người giống cậu ấy nhất. Tôi chiều chuộng hắn hết mực, có yêu cầu gì cũng đáp ứng. Lâm Thiên Dữ thường châm chọc hỏi tôi: "Khương Lê, em yêu anh đến thế sao? Nếu một ngày nào đó anh chia tay em, em sẽ khóc đến ch*t mất thôi nhỉ?" Tôi chỉ mỉm cười không nói. Cho đến một ngày, người bạn thuở thiếu thời của tôi trở về.