Hầu phủ nhà ta có một cảnh tượng kỳ lạ. Mỗi độ xuân sang, khi các tỷ muội ra bờ sông dạo chơi, hàng dài váy trắng áo xanh đứng san sát, gió thoảng qua tựa như những cây dương liễu non, liễu yếu đào tơ khiến người nhìn cũng động lòng. Kẻ không biết còn tưởng Hầu phủ nuôi cả vườn thủy tiên. Còn người hiểu chuyện thì - “Ê này, nữ quyến Hầu phủ ra kia kìa!” Mọi người đều cười hiểu ý, lảng sang hướng khác. Đúng vậy, như mọi người đều biết, phụ nữ Hầu phủ chúng tôi toàn là “trà xanh”. Phụ thân ta thích đúng thể loại này. Cụ cho rằng đàn bà phải mềm mỏng yếu đuối, nói chuyện phải thở dốc, nước mắt phải tuôn ra là tuôn. Thế nên các di nương nhà ta người nào cũng giỏi diễn xuất, các tỷ muội thì kẻ nào cũng khéo đóng trò. Kể cả ta. Ta là con của di nương, lớn lên giữa rừng “trà xanh”, ngấm từng lời từng điệu, thấm nhuần tinh túy. Nhưng ta khác họ - không chỉ giỏi đóng vai “trà xanh” thuần khiết, ta còn được đích mẫu truyền thụ bí quyết. Đích mẫu, chính thất của phụ thân, chủ mẫu thực sự của Hầu phủ. Bà trang nghiêm, uy nghi, nói một là một, là người ít “trà xanh” nhất trong cả phủ. Bà không có con gái, chỉ toàn con trai, nhưng lại cưng chiều ta nhất. Vì sao ư? Bởi ta đủ thông minh. Vì trong số các con gái thứ của Hầu phủ, chỉ có ta biết đọc được sắc mặt đích mẫu, biết tiếp lời bà, hiểu khi nào nên giả vờ khi nào nên thật lòng. Nói trắng ra, ta là đứa duy nhất có đầu óc tỉnh táo. Các tỷ muội trong phủ h/ận ta đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng chẳng ăn thua. Đích mẫu đã phán là dứt khoát.