Năm tôi bảy tuổi, có một đạo sĩ đi/ên đi ngang qua cửa nhà tôi, xin một bát nước uống. Sau khi uống xong, ông ta đảo mắt nhìn tôi và chị gái rồi ra vẻ cao thâm nói: "Song sinh nhưng một đứa lên trời, một đứa xuống đất."
Mẹ tôi hỏi đứa nào được lên trời. Đạo sĩ chỉ vào chị gái tôi.
Mẹ tôi cười, nụ cười đầy hài lòng.
Từ đó trở đi, chị tôi và em trai ăn thịt, còn tôi chỉ được húp nước canh.
Có một lần, tôi không kìm được mà ăn mất cái đùi gà của chị. Mẹ tôi liền cầm chày cối đ/ập mạnh vào người tôi.
"Đạo sĩ nói không sai, không trách khi sinh mày ra tao khổ sở thế này, hóa ra là đứa con đòi n/ợ!"
Sau này, cả nhà bốn người họ dọn lên thành phố, để mặc tôi ở lại trong căn nhà cũ dột nát giữa làng.