Tôi đã làm kẻ bợ đỡ cho Trình Tiệm suốt ba năm trời. Chạy việc vặt, làm bài tập, nhận tội thay, có mặt bất cứ khi nào hắn cần. Thậm chí còn giúp hắn đưa thư tình cho cô gái hắn thích. Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Trình Tiệm chinh phục được trái tim ý trung nhân, công khai tỏ tình trước mặt mọi người. Ánh mắt người con gái ấy lướt qua tôi, khẽ mỉm cười kh/inh bỉ. "Ở cùng nhau cũng được, nhưng phải cho thằng bợ đỡ của cậu biến đi đã." Trình Tiệm không cần suy nghĩ, ném thẳng vào mặt tôi một xấp tiền. "Cút đi, Mộc Cận." Tôi nhặt số tiền lên, buồn bã quay đi. Vừa đóng cửa lại, tôi lập tức rời khỏi thành phố A không một chút luyến tiếc. "Đủ rồi... Học phí đại học cùng tiền sinh hoạt, cuối cùng cũng đủ rồi!" "Ha ha ha! Trời ơi! Tôi không phải làm thân bợ đỡ nữa rồi!"