Mối nhân duyên giữa ta và phu quân Đỗ Gia Vượng, vốn do Thánh thượng ban hôn. Mười ba năm kể từ ngày ta bước vào Hầu phủ, ai nấy đều biết phu quân đối với ta một lòng son sắt, thề non hẹn biển. Ngay cả Thánh thượng cũng nhiều lần ngợi khen sợi chỉ hồng của mình se thật diệu kỳ. Các quý phu nhân trong kinh thành miệng thì hâm m/ộ cảnh ta sống trọn một đời một người, nhưng sau lưng lại chua ngoa chê ta gh/en t/uông đáng gh/ét. Nhưng họ đâu biết, sau lưng thiên hạ, phu quân ta lại thích nhất việc giải c/ứu những cô gái lâm nạn, lại còn lấy danh nghĩa giúp họ thoát khỏi biển khổ để dụ dỗ họ thành ngoại thất. Còn ta thì dùng hết th/ủ đo/ạn, ra sức che giấu cho hắn. Một tháng trước, phu quân gặp phải một cô gái biết tính toán. Nàng ta dỗ dành hắn, đòi hỏi danh phận bình thê của Thừa Ân Hầu. Phu quân không nói hai lời, lập tức dẫn nàng về nhà chính thức.