Trong lễ kén rể, khi ta định ném quả cầu thêu cho thanh mai trúc mã Tạ Cận Tri, huynh trưởng Vân Hứa cố ý hích lệch cánh tay. Quả cầu chất chứa bao nỗi niềm thiếu nữ ấy vượt qua tất cả công tử hào hoa phú quý, lăn đến dưới chân một kẻ ăn mày nơi góc phố. Sau khoảnh khắc ch*t lặng, là tiếng cười nhạo ồn ào. "Con nhà Thượng thư quyền quý mà đi lấy thằng ăn mày!" Ngay cả Tạ Cận Tri cũng thờ ơ đứng nhìn, như đang xem một vở hề chẳng liên quan. Khoảnh khắc ấy, ta chợt không muốn khóc nữa. Đã tất cả đều mong ta mục nát trong bùn, vậy thì ta nhất định sẽ kéo tất cả cùng chìm xuống, khiến thiên hạ đảo đi/ên.