Ta là trưởng nữ chính thất sống nh/ục nh/ã nhất kinh thành. Người người đều bảo Vân Dương Hầu có hai cô con gái, một như vầng trăng trên trời, một tựa bùn đất dưới chân. Bị bỏ mặc trong phủ từ nhỏ, ta đã chuẩn bị tinh thần cô đ/ộc đến già. Không ngờ một đạo thánh chỉ phán xuống, ta được gả cho đại tướng quân Hoắc Chiêu đang lên như diều gặp gió. Cha mẹ đành đoạn tuyệt, quyết định dùng th/uốc mê hạ gục ta, để người em gái dung mạo giống hệt thay thế lên kiệu hoa. Đêm động phòng, cổng phủ Hầu bị người ch/ém đổ. Hắn vung đ/ao, giọng lạnh thấu xươ/ng: "Người ta muốn cưới, hình như không phải là vị này..."