Bùi Nam Hạ gặp con riêng của bố tôi trong đám tang mẹ tôi, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Lại một lần nữa đến cơ quan Lâm Chỉ Chỉ phơi bày thân phận con riêng của cô ta, h/ủy ho/ại công việc của cô. Bùi Nam Hạ khuyên nhủ tôi: "Lâm Chỉ Chỉ cũng là người đáng thương, em không cảm thấy mình làm quá đáng sao? Chúng ta đều là một nhà, sao phải hại lẫn nhau?" Ánh mắt hắn thoáng chút xót thương. Tôi im lặng giây lát. Bùi Nam Hạ đã có lòng thương cảm đến thế, vậy tôi đành phải đón đứa con riêng ngoài luồng của bố hắn về nhà thôi. Rốt cuộc một nhà hòa thuận vui vẻ, còn gì quan trọng hơn chứ?