Tôi bị gia đình b/án đi. Mười lạng bạc, b/án vào phủ Hầu làm thị nữ, chuyên hầu hạ vị Tam thiếu gia ốm yếu trong truyền thuyết. Vừa học xong quy củ, nhớ rõ đường đi lối lại trong phủ, vừa tròn một tháng thì thánh chỉ đã ban xuống. Phủ Hầu thông đồng với địch, tru di tam tộc, chỉ để lại mạng sống cho Tam thiếu gia, đày đến vùng hoang vu cách xa ba ngàn dặm. Tôi là thị nữ hầu cận, đương nhiên cũng bị đày theo. Xe ngựa xóc nảy suốt hai tháng trời, lòng tôi như tro tàn, đợi đến vùng quê nghèo khó ấy để chờ ch*t. Mãi đến khi xuống xe, nhìn thấy cây hòe nghiêng ngả ở đầu làng. Tôi đứng sững người lại. Đây không phải là quê nhà của ta sao?