Tám năm trước, khi Lục Tụng tỏ tình với tôi, hắn nói cả đời này sẽ chỉ yêu mình tôi. Tám năm sau, hắn khiến người bạn thân nhất của tôi - Triệu Huỳnh Huỳnh - mang th/ai, chiếm đoạt gia sản, rồi lạnh lùng tuyên bố: "Ly hôn đi. Số tiền tiết kiệm trong nhà còn mười vạn, cho hết em." Khi tôi mở mắt tỉnh dậy, đã trở về thời áo trắng. Năm ấy tôi mười tám, rực rỡ như ngọn lửa, là viên ngọc quý trong lòng bàn tay. Lục Tụng vẫn là chàng trai nghèo được cả trường ngưỡng m/ộ. Triệu Huỳnh Huỳnh vẫn giả bộ đáng thương. Còn Thẩm Kỳ Niên - thiếu niên u ám lặng lẽ thích tôi, đứa con riêng của gia tộc họ Thẩm - vẫn chưa vĩnh viễn nằm xuống vì b/ạo l/ực học đường. Tôi vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu...