Hoàng đế băng hà quá sớm, ta còn trẻ đã lên ngôi Thái Hậu. Để hoàng nhi vững ngai vàng, ta buộc phải dâng mình cho Nhiếp Chính Vương, cùng hắn làm đôi uyên ương hoang dại. Sau này, hoàng nhi gia quan, rốt cuộc thu hồi hoàng quyền. Ta dâng hắn cốc rư/ợu đ/ộc, đưa Nhiếp Chính Vương xuống địa phủ. Không ngờ, hắn cũng bí mật hạ đ/ộc ta. Khi ta đ/au đớn đến thổ huyết, hắn siết ch/ặt ta trong vòng tay, cười đi/ên cuồ/ng bên tai: "Ch*t thì cùng ch*t, ch*t rồi đầu th/ai cùng nhau." M/áu chúng ta hòa lẫn, chẳng ai được toàn thây. Trước khi ch*t, ta mơ hồ nghĩ: Kiếp Thái Hậu này thật nh/ục nh/ã, chưa từng sống một ngày yên ổn. Nếu thực sự được đầu th/ai, ta nhất định tránh xa lũ đoản mệnh và kẻ đi/ên này. Nhưng ta không đầu th/ai, mà trọng sinh ngay tại yến tiệc chỉ hôn. Thái Tử định trao ngọc phụng duy nhất cho người trong lòng. Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta một chớp, như quyết tâm trao ngọc cho ta. Ngay sau đó, ta cúi đầu, hơi nghiêng người để hắn thấy rõ Tống Tú Oánh đứng sau. Đó chính là người đồng sinh cộng tử với hắn kiếp trước.